Tháng tư, với những cơn mưa rào bất chợt, những ánh nắng vàng soi bóng mái tóc ai... Tháng tư, với những cảm xúc lâng lâng khó tả, với nỗi nhớ tình yêu chông chênh, vương vấn...

 

Gọi Tháng Tư Về

Tháng tư này, em đã dậy hay chưa?
Hay gió xuân đang còn ru em ngủ
Dậy đi thôi, gọi mưa về phố cũ
Đừng lạnh lùng để lòng phố bơ vơ

Ta chờ em, chờ trong cả cơn mơ
Ta chờ đợi từng cơn mưa rả rích
Trời chuyển mình giã từ xuân nặng trịch
Đón hạ về, và em đó, tháng tư…

Em lại về để tiễn một người đi
Gió trở chiều, cánh thiên di lưu lạc
Câu yêu thương người vội trao người khác
Khúc tự tình ngơ ngác gợi tình xưa

Gió vợi sầu ru cành lá thoi đưa
Phố chênh vênh một nỗi buồn chưa dứt
Ta lênh đênh tiếng yêu hoài thổn thức
Tháng tư này, về ôm ấp hồn ta…

Ta tìm em, tìm mãi tháng ngày qua
Chiếc áo trắng lạc giữa ngàn áo trắng
Đâu ngọt ngào nơi cõi tình cay đắng
Thôi ngậm ngùi, lặng lẽ kiếp phù vân…

                                                             Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

***

Tháng Tư Tình Lỡ

Xa nhau từ buổi tháng tư về
Trăng yêu mây phủ gió lê thê
Đêm đêm cúi mặt soi dòng lệ
Nghe tim thổn thức nát câu thề

Dấu đi sương lấp mối tình thơ
Lạc tuổi thanh xuân mất hẹn chờ
Năm tháng mịt mờ trời cố xứ
Lỡ nhịp duyên đầu vỡ mộng mơ

Tháng Tư chia cắt tình son trẻ
Tang liệm hồn ta đáy mộ sầu
Tháng tư tràn ngập nhân tình lẻ
Chôn lấp đời ta đáy bể sâu

Bờ yêu sóng nhớ nặng vai gầy
Thân mang lụa mỏng bụi mưa đầy
Trắng đêm vần vũ mây đen lạnh
Thấm nỗi cô đơn giữa đất này

Xa nhau cam nhận chẳng hờn nhau
Số phận long đong thắt ruột đau
Vầng trăng xa xứ sầu xưa đọng
Nhốt lệ tương tư tóc điểm màu !

                                                           Tác giả: Vi vi

***

Bài Thơ Tình Tháng Tư

Bài thơ tình anh viết một đêm khuya
Trời vào hạ trăng kia im lặng quá
Sương dìu dịu trên cành cây nhánh lá
Côn trùng gieo hòn đá lặng nghe buồn?

Tháng Tư về gió mát lạnh tâm hồn
Mưa chợt đến nước dồn chân ai bước
Con sóng biển khát khao bao mộng ước
Cũng vô tình làm ướt dấu chân êm…

Tháng Tư về anh thức trắng trong đêm
Sóng lẳng lặng tan mềm trên bờ cát
Bài thơ viết từ đáy lòng bỏng rát
Cố gượng cười… hồn nát khóc ai hay…

Tháng tư về ngày ấy đã đổi thay
Bao kỷ niệm đọa đày theo năm tháng
Miền ký ức ùa về thêm cay đắng
Sang ngang rồi em chắng thấy buồn sao

Trăng thẫn thờ thơ thẩn mãi trên cao
Mùi biển mặn lùa vào trong im lặng
Đời không thể mãi như tờ giấy trắng
Giọt sương nào thiếu nắng mà long lanh

Tháng tư về gọi gió hạ ngọt lành
Thơ anh viết có thành con sóng vỗ
Nếu biết trước người làm nhau đau khổ
Anh xin làm… loài gỗ đá vô tri…

                                                       Tác giả: Hồng Dương

***

Giật Mình Tháng Tư

Nghe tiếng chuông reo,
bỗng giật mình
Nhưng không phải là anh,
không phải
Anh của em giờ này mê mải
Những phương trời xa lạ nào kia

Ảo ảnh anh như tháng Tư về
Loá màu trắng, loa kèn trên phố
Em mải ngắm những đài hoa rạng rỡ
Bỗng giật mình,
đã hết một mùa hoa!

Trắng diệu kỳ,
thanh khiết,
kiêu sa…

                                                               Tác giả: Vũ Thị Minh Nguyệt

 ***

Hoa Tháng Tư

Em hỏi làm chi chuyện nắng mưa
Tháng Tư buồn lắm, nắng quên mùa
Gió mưa là lệ người thiên cổ
Nhỏ xuống thay người vận nước thua

Mộng cũ biết rằng đã ngả nghiêng
Thân trai đâu để chí trai hèn
Mười năm nếm mật đầy cay đắng
Có sá gì đâu chút nỗi riêng…

Em hoa đời nở mùa xuân ngát
Chưa thắm hương yêu đã nhuốm phiền
Tay súng anh buông giờ phút cuối
Hoa lòng lịm chết tháng Tư điên

Em xa quê mẹ từ hôm đó
Mắt ngọc còn điêu khắc bóng xưa
Ròng rã hơn phần tư thế kỷ
Bỗng dưng gặp lại, lạ không ngờ..

Mưa nắng cũng còn thay đổi thôi
Chúng mình là những giọt mưa rơi
Mưa vương trên má em ngày cũ
Đã hóa thành mây mất kiếp rồi…

                                         Tác giả: Nhược Thu