Trên NEU confessions mới đăng tải một câu chuyện tình yêu thật đẹp nhưng cũng thật buồn. Bạn gái của chàng trai đã ra đi mãi mãi với căn bệnh u não ác tính. "Tôi vẫn sống, cố sống sau bao lần tự tử không thành. Tôi nghĩ đến bức thư em viết "Em mất đi hình hài này. Là em với anh đang hòa vào làm một, hay sống để em được nhìn thấy mọi thứ, hay sống để em được thấy anh, thấy mẹ em nữa...", chàng trai đau xót kể lại.

Câu chuyện đã thu hút hàng nghìn lượt like và chia sẻ của bạn đọc.

Câu chuyện đã thu hút hàng nghìn lượt like và chia sẻ của bạn đọc.

Trong câu chuyện này, chàng trai du học sinh tại Úc và bạn gái của mình đã có một tình yêu thật đẹp nếu như không có căn bệnh ung thư quái ác kia... họ đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn, thử thách và hứa bên nhau mãi mãi. Nhưng vậy mà, cuối cùng ông trời lại bắt họ phải chia đôi...

Nguyên văn của chàng trai chia sẻ: 

"Chào NEU! Hôm nay, nếu bài của tôi được duyệt tôi cũng xin lỗi vì nếu có làm bạn đọc buồn! Tôi sẽ đọc cho em nghe, tôi sẽ cố gắng sống vì em. Tôi thật chẳng biết mở đầu câu chuyện thế nào. Vừa tỉnh dậy sau 1 trận say không biết trời đất ở đâu, lòng tôi cũng đã ổn định hơn để viết những dòng này. Cả tôi với em đều không học NEU, nhưng em rất thích đọc Cfs của các bạn. Em hay bảo, sau này anh mà nhố nhăng, em giận chia tay anh, nhớ em quá ân hận rồi thì lên đây xin lỗi em heng! Mỗi ngày, em đều thoại lại cho tôi nghe ít nhất 1 câu chuyện em đọc được ở NEU.

Tôi năm nay 26 tuổi, còn em mãi mãi tuổi 22! Tôi và em đều là du học sinh tại Úc. Tình cờ biết nhau trong 1 lần off hội sinh viên Việt của trường. May rủi thế nào em lại cùng tỉnh với tôi ở Việt Nam, tìm hiểu rồi 2 đứa yêu nhau. Em là người con gái tốt, cao trắng và gầy. Em không hiền, vì em rất đanh đá, hay bắt nạt tôi. Tôi thương em, vì từ nhỏ em đã thiếu tình thương của cha, cha em mất sớm vì ung thư. 1 mình mẹ em chèo chống gây dựng tất cả để bù đắp cho em. Tôi thương em bao nhiêu, thì biết ơn mẹ em bấy nhiêu, tôi biết ơn vì bà đã dạy dỗ em ngoan, tự lập và mạnh mẽ. Em rất chăm sóc cho tôi. Từ bữa ăn, đến quần áo, bàn làm việc của tôi, nhà cửa. Lúc nào cũng đầy đủ, gọn gàng kể từ khi quen em!

Cứ thế yêu nhau cũng hơn 1 năm trời, em chăm sóc tôi hết mực, tôi cũng lo lắng cho em từng chút một vì em hay ốm vặt. Yêu nhau được hơn 1 năm em bắt đầu bị đau nửa đầu. Những cơn đau ban đầu em ít khi gặp, tôi cũng chỉ nghĩ do em phơi nắng, hay mặc phong phanh, không nghĩ nó nghiêm trọng. Tôi xin lỗi vì đã chủ quan, thật lòng tôi xin lỗi em nhiều lắm.

Khi đó, tôi bận làm luận án tốt nghiệp, chẳng quan tâm và tâm sự với em nhiều nữa. Tôi hứa với em, thủ thỉ với em mỗi tối "V có tủi thân không đấy, c bận làm cho nhanh để xong kịp trước tết về nhà đưa v đi chơi cho thoải mái. V không được tủi thân đâu nhé, c thấy v ngồi gấp quần áo mà mặt buồn thiu c xót lắm" em thì vẫn tỏ ra đanh đá như thế "Buồn bỏ xừ ra người yêu ngồi sừng sững ra đấy mà chả được cắn miếng nào, thử hỏi có ai yêu anh như tôi không, sau này anh thành danh rồi mà có con khác quên con gấp quần áo thuê này thì tôi đốt hết quần áo của anh với nó đấy." tôi chỉ biết búng mũi em, vừa buồn cười vừa xót! Quên làm sao được hả em? 

Rồi tôi làm xong luận án. Nộp cho Giáo sư mà người thở phào. Chạy một mạch về nhà, check thẻ đưa em đi mua sắm để chuẩn bị về tết. Đến nhà thấy em ngủ, tôi ngắm thật kĩ  "Anh yêu em, anh yêu vợ anh". Gọi em dậy đi mua đồ, em chuẩn bị đi thì rất nhanh mà mỗi lần kéo em ra khỏi khu mua sắm thì tôi thấy thật là khó khăn. 

Về nhà còn hẳn 1 tuần mới bay về Việt Nam, em với tôi nghỉ ngơi rồi trang hoàng lại phòng 2 đứa. Tối trước hôm đi tôi cùng em sắp đồ. Vô tình tôi thấy 1 hộp thuốc giảm đau. Hỏi em thì em giật lấy, ậm ừ vài câu, đợt vừa rồi em cũng thi nên thức khuya quá, đau đầu nên em uống cho dễ ngủ sáng hôm sau lên học cho đỡ mệt. Tôi cũng nghĩ chắc do em áp lực và thức khuya. Về Việt Nam, em sang nhà tôi chơi, mẹ và bố đều ưng em lắm. Hai đứa đi đâu cũng tíu tít.

Em bắt đầu than về những cơn đau đầu của em, ngày một nhiều, ngày một đau nếu không có giảm đau thì em không chịu được. Cả tôi và em đều thấy bất thường. Tôi giục em bảo mẹ đưa đi khám. Và hôm sau tôi lái xe đưa em và mẹ em đi. Tôi cứ ngàn lần ước ngày ấy chẳng đến. Em lấy máu xét nghiệm, chụp CT và MRI mệt nên được nằm nghỉ tại phòng bệnh. Cuối giờ chiều thì em có kết quả khám. Mẹ em đi lấy khá lâu, tôi ngồi bóp chân tay cho em, còn em thì ngủ. Ngồi đợi mẹ em mà tôi nóng ruột, lâu quá tôi đi tìm. Đến quầy thủ tục tôi thấy mẹ em khóc không thành tiếng, quỵ chân xuống bàn. Tôi bần thần, chân tay run lẩy bẩy, đi không vững. Cầm tờ kết quả của em, em bị u não ác tính. 

Rồi tôi chẳng nhớ mẹ em gục đầu vào vai tôi khóc không thành câu bao lâu. Đến khi thấy tiếng em gọi tận ngoài hành lang, "Anh Huy ơi dép em anh để đâu rồi em đang mượn dép cô giường bên, anh ra đẩy xe cho e với, làm gì lâu thế " Anh quay ra thì mẹ em giật tay anh lại "Con ơi con đừng nói gì với nó, con ạ con nhé.." Đẩy xe cho em mà tôi như mất hồn, tim đau nghẹn cả lại. Tại sao lại vậy hả em? Em có đau đớn không, tôi chịu thay em nhé. Đẩy em đi quãng đường xa, em đi luyên thuyên đủ thứ mà tôi chẳng biết em nói gì.

Em hỏi tôi tôi không trả lời, em quát ầm lên tôi mới giật mình "Ơi vợ anh đây, anh hôm qua uống cf không ngủ được hơi mệt vợ ạ", em bảo kết quả làm sao mà mặt anh như kiểu vợ anh sắp đứt thế? Tôi bực, tôi điên lên, im đi, ăn nói như c**. Đứt đứt cái *** gì? Ăn uống ngủ nghỉ không điều độ, điện thoại cho lắm vào rồi đau đầu lạm dụng thuốc giảm đau đấy. Em im bặt. "C chưa quát v như thế bao giờ, rồi nước mắt em ầng ậng chảy. Tôi xót xa quá em ạ, ôm ghì em vào lòng, nước mắt tôi tuôn mà môi tôi cắm chặt. Kìm tất cả, tôi thở vào để bình tĩnh nói với em "không sao cả, anh xin lỗi, mai anh dẫn vợ đi mua nhẫn vợ thích". Em lườm tôi "em không thèm". 

Thế rồi, mẹ nhanh chóng cho em nhập viện. Tất cả tiền bạc tích lũy được, đổ dồn vào em. Tất cả mong dành lại em trước ngưỡng cửa ấy. Tôi không buồn xin hoãn lịch học. Tôi tâm sự với giáo sư, thầy cũng khóc và nói hãy ở lại chăm sóc cho em sau đó cùng em qua đây! Tôi lại khóc thật lâu với thầy, tôi cảm động, có người như san sẻ với tôi, thấu hiểu tôi đau thế nào. 

Em cũng nhận ra được bệnh của em không phải là dễ dàng để sống. Lúc em biết, em ôm chặt mẹ em, em không khóc. Em chỉ bảo mẹ đừng lo, con mạnh mẽ bao năm qua rồi, có tí này chẳng là gì. Mẹ tôi vào thăm em thường xuyên. Lần nào vào bà lúc về bà cũng khóc. Mỗi cơn đau của em em hay chui vào lòng tôi, khóc i ỉ. Em đau lắm, tôi biết chứ! Em gầy rộc đi. Xanh xao, dây dợ quanh người. Tôi chỉ biết van xin thần chết đừng bắt em đi. Rồi em hay ngủ vô thức. Mắt mờ dần đi. Tôi đau lắm em ạ.

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Mỗi lần họ đẩy giường cô gái của tôi đi trị liệu là 1 lần tôi hi vọng thật nhiều, 1 lần tôi đau nghẹn đắng lòng. Đầu em chẳng còn mái tóc dài mượt ngày xưa nữa. Chi chít những dây dợ, tím bầm. Mỗi lần truyền trị liệu là 1 lần em hôn mê sâu. Những ngày tháng em nằm trong chăm sóc đặc biệt là những ngày tháng như địa ngục với tôi. Tôi khóc đến cạn nước mắt.

Lúc em tỉnh dậy lần thứ 3 trị liệu, mắt em đã gần như k thấy gì. Em sờ mặt tôi từng chút từng chút. Em bảo em muốn sờ mặt mẹ, nhưng làm như thế là mẹ đau lòng lắm, mẹ sẽ gục ngã. Tôi chẳng biết nói. Em xin mẹ thôi trị liệu vì em đau rất nhiều. Bác sĩ cũng nói u của em không có dấu hiệu teo nhỏ mà ngày càng phát triển hơn. Em nài nỉ mẹ về. Em về nhà thì sáng ngày thứ 5 em hôn mê sâu và não ngừng hoạt động.. Mấy ngày đó, hôm nào em cũng thức, mẹ em thì suy nhược. Ngất lên ngất xuống, phải nằm chăm sóc.

Em trò chuyện với tôi nhiều. Em chẳng nói gì về sau này không có em sẽ ra sao. Em chỉ kể lúc mình yêu nhau thế nào. Tôi thương xót em muốn đi theo em, tôi đã nghĩ nếu em rời bỏ tôi, thì tôi cũng đi cùng em. Sáng hôm thứ 5 sau khi em chợp mắt, tôi vẫn ngắm em thế, tôi không dám ngủ, tôi sợ mình không còn được ngắm em nữa. Và rồi em không tỉnh dậy.

Còn 2 tháng 5 ngày nữa là 2 năm ngày em đi. Tôi vẫn sống, cố sống sau bao lần tự tử không thành. Tôi nghĩ đến bức thư em viết "Em mất đi hình hài này. Là em với anh đang hòa vào làm một, hãy sống để em được nhìn thấy mọi thứ, hãy sống để em được thấy anh, thấy mẹ em nữa". Em yêu, ngủ ngoan nhé. Hôm nay anh tâm sự ở đây em cũng thành người nổi tiếng rồi như ngày trước em ngưỡng mộ họ rồi. Em có tình yêu bao la của anh!! Họ sẽ ghen tị với em, vợ ơi, em ngủ ngon! 

Hôn vợ của anh!

Chuyện tình của cặp đôi ngay lập tức thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng. Đã có rất nhiều bạn để lại những chia sẻ, thậm chí là những "tự truyện" của bản thân...

Rất nhiều bình luận để lại an ủi và động viên chàng trai hãy sống thật tốt để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của cô gái: " Đọc tâm sự của bạn cảm thấy tình yêu của bạn thật mãnh liệt, chắc cô gái ấy phải rất tự hào vì bạn.

Cuộc đời này cô ấy gặp được bạn coi như đã mãn nguyện lắm rồi. Cố gắng sống thật tốt cho mình và cả cho cô ấy như những gì cô ấy mong muốn bạn nhé".

"Cảm giác mất đi người mà mình muốn ở bên cạnh đến trọn đời thật không thể có nổi 1 từ ngữ nào diễn tả được...! Cuộc đời sẽ chẳng còn ý nghĩa khi thiếu vắng bóng hình đó. Tôi chưa từng trải qua cảm giác ấy. Và nếu là tôi rơi vào hoàn cảnh như thế. Có lẽ tôi gục ngã mất.. bạn thật can đảm. Cố lên. Vì tôi tin rằng ,ở nơi đâu đó, cô ấy luôn dõi theo bạn", một bạn nữ khác bình luận.

Bên cạnh đó, cũng có những bình luận nói rằng câu chuyện đã lấy đi rất nhiều nước mắt và dù chàng trai có xin lỗi bạn đọc bao nhiêu cũng không đủ: "Câu chuyện của bạn thật là buồn. Bao nhiêu lời xin lỗi của bạn cũng không thể đủ vì nước mắt tôi đã rơi quá nhiều! Nhưng cô gái của bạn chắc chắn thật vui và hạnh phúc vì tình yêu đẹp của cả hai người. Bạn đừng cố chết, bởi như vậy là b ích kỉ, b lm cho người lớn đau lòng và cô ấy ko muốn thế đâu! Cố gắng lên b. Sống cả phần đời của cô ấy. Đó là tâm nguyện cuối cùng.. điều cô ấy muốn b cg k lm đc hay sao? Sống và chăm sóc m.n thay phần cô ấy. Thân!".

Từ câu chuyện này, các bạn hãy biết trân trọng những gì mình đang có, đặc biệt là những người thân yêu bên cạnh mình. Vì bạn không thể biết, ngày mai, bạn còn có cơ hội để thể hiện tình cảm với họ nữa hay không...