Đừng tin vào sự lạnh nhạt của một người ngày chia tay, bởi không ai có thể vô cảm buông tay một người khi đã từng yêu nhau sâu đậm. Có những mối tình không phải không thể quên, mà vì do quá sâu đậm, không nỡ lãng quên hoặc không muốn quên lãng...

Tôi từng thấy một người, sau khi họ chia tay mối tình họ đã từng rất sâu đậm, họ tỏ ra không thiết tha, không đau khổ. Họ sống như thể ngày hôm nay mất nhau, thì ngày mai họ cũng không chết. 

Khi ấy, tôi đã tin rằng, có những người, họ thực sự rất vô tình, rất rất vô tình. Cho dù thời gian yêu nhau có bao nhiêu sâu đậm, tháng ngày bên nhau cùng nắm tay nhau đi qua bao nhiêu gian khó. Thì chỉ cầnkết thúc, mọi việc cũng như đã xong!

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Rồi đến mấy năm sau gặp lại, dĩ nhiên ở cái thời buổi tinh tế đi lên hiện nay, thanh niên ai cũng đều thích sử dụng công nghệ. Tôi thấy rõ ràng, người đấy sử dụng một chiếc điện thoại đời cao giá trị không hề thấp, nhưng hôm ấy, vô tình họ phải bỏ hết đồ trong túi quần ra để tìm một chiếc sim bị rơi trong túi. 

Tôi thấy rõ ràng, không phải chiếc điện thoại giá trị cao mới là thứ bắt mắt, mà là chiếc điện thoại cũ mèm đen trắng quấn băng dính vì bị vỡ mới là thứ đáng để bất ngờ. 

Tôi hỏi: "Cái máy này mà còn dùng được à?".

Họ cũng chẳng nói gì, chỉ cười nhàn nhạt, tôi cũng chẳng hỏi thêm. 

Đến khi về nhà, nói chuyện với một người bạn chúng tôi cùng quen, tôi kể cho nó nghe về chiếc điện thoại ấy, nó mới kể lại cho tôi. Không phải chiếc điện thoại cũ đấy có cái gì đặc sắc, chỉ là những dòng tin nhắn trong điện thoại ấy mới là thứ khiến họ không dám vứt đi. 

Họ sợ, người của năm đấy gọi đến số điện thoại cũ ấy không ai bắt máy, nên mới cố chấp giữ chiếc điện thoại luôn sạc đầy pin bên người. 

Hoá ra, trên đời này, vẫn còn quá nhiều người cố chấp. Cố chấp với những điều đã cũ, cố chấp với những việc biết rằng không thể vãn hồi mà vẫn hi vọng ngày mai sẽ khác. 

Giờ tôi mới hiểu, biểu hiện thản nhiên khi chia tay của một người, chưa chắc đã là thật, thái độ thờ ơ, vô cảm của một người khi kết thúc, có đôi khi chỉ là giả. Không phải ai cũng bày tỏ sự yếu đuối và đau khổ cho người khác biết, có những người cố chấp giữ ở trong lòng, gặm nhấm theo từng tháng năm. 

Đừng tin vào sự lạnh nhạt của một người ngày chia tay, bởi không ai có thể vô cảm buông tay một người khi đã từng yêu nhau sâu đậm. Có những mối tình không phải không thể quên, mà vì do quá sâu đậm, không nỡ lãng quên hoặc không muốn quên lãng.

"Càng thản nhiên bao nhiêu, càng khổ đau bấy nhiêu. Sự lạnh nhạt của một người khi kết thúc, chính là tấm gương phản chiếu nỗi đau thật sự không muốn ai hay.

Có thể trên đời này không có người vô tình, chỉ có người quá nặng lòng nên cố gắng tỏ ra vô tình. Vậy thôi".

                                                                                ***

Tôi tin trên đời này, nhất định có một số người, dù bạn có nghĩ bao nhiêu lần, thổn thức bao nhiêu đêm cũng không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với họ.

Tuyệt tình lại sợ họ đau khổ, nặng tình lại sợ mình tổn thương?

Tôi tin trên đời này, trong mỗi một cuộc đời chúng ta nhất định sẽ chạm mặt một người như thế.

Một người cho dù họ có làm chúng ta tổn thương bao nhiêu lần, biết rằng không nên nhưng vẫn cố chấp cho đối phương thêm một lần vì còn thương.

Một người biết rõ lời nói của họ không đáng tin, nhưng lại sợ nếu không nghe trong lòng sẽ ân hận nên biết dù giả dối cũng nặng lòng lắng nghe.

Hoặc là sẽ có một người, bạn sợ tổn thương, nhưng lại không muốn họ bị tổn thương nên chấp nhận gánh chịu phần tổn thương ấy vào mình.

Có rất nhiều chuyện, duyên phận của bạn và của họ chỉ có một đoạn đường ngắn ngủi, nợ phần kiếp trước bạn cũng đã trả cho họ đủ đầy, khổ đau cũng đã gánh vác đủ nhiều, họ đã đến lúc phải ra đi thì mảy may đừng có một lần níu kéo.

"Có rất nhiều người, bạn không nỡ cao giọng với họ một chút, nhưng họ có thể thản nhiên cầm dao đâm vào tim bạn. Giống như thể, bạn sợ họ tổn thương, nhưng họ lại sợ chính mình đau khổ".

Có những cuộc tình, những người, những chuyện, hoặc là quên đi hoặc là tiếp tục đau khổ!