Tình yêu vốn mong manh, nên hãy trân trọng người đang bên cạnh bạn. Và hãy sống vì ngày hôm nay, vì hôm nay chính là một món quà.

Hồi đó, khi mới trải qua một vài mối tình chẳng đủ dài, tôi hay nhìn những cặp đôi yêu lâu và tự hỏi: “Không biết khi yêu và ở cạnh một người lâu thật lâu, cảm giác sẽ thế nào? Có khi nào chán nhau không? Tại sao hai người xa lạ có thể hoà hợp và ở bên nhau lâu thế được?”

Hồi đó, mối tình kéo dài lâu nhất của tôi cũng chỉ gần 1 năm. Khái niệm “kỉ niệm tròn 1 năm” với tôi lúc ấy khá xa vời. Những mối tình của tôi, thường lặp lại theo đúng thứ tự: quen – thích – yêu – cãi nhau – chán – bỏ.

Tôi loay hoay với vòng tròn đó, những người yêu thì cứ đến và đi. Tôi cũng hay thắc mắc, yêu ngắn với yêu dài có khác nhau không, khác như thế nào.

Bây giờ, khi đang ở trong một mối quan hệ nghiêm túc và có thể gọi là “hơi lâu”, tôi mới hiểu điều khác nhau lớn nhất ở giữa yêu lâu và yêu chóng.

Chúng ta sẽ thấy hình ảnh người ấy rất đẹp vào khoảng thời gian đầu tiếp xúc. Thế nhưng hình ảnh ấy sẽ chẳng kéo dài được lâu sau những xích mích, những cãi vã, những hiểu lầm không đáng có về nhau, và thế là chia tay.

Nhưng với một mối quan hệ lâu dài, ta nhận ra, dù cho người ấy phiền phức, người ấy không hoàn hảo, nhưng ta vẫn yêu họ và muốn cùng nhau nhìn về một hướng.

Từ hồi mới yêu, chẳng hiểu vì lý do gì, tôi lại tin rằng sau này tình yêu của tôi sẽ dài hơn những mối tình trước đó.

Tôi ngồi sau xe bạn ấy, nói chắc nịch: “Tớ không muốn kỉ niệm từng tháng từng tháng yêu nhau đâu. Tớ sẽ chỉ kỉ niệm theo năm: 1 năm, 2 năm, nhiều năm. Vì tớ muốn cậu sẽ là mối quan hệ lâu dài của tớ”.

Vậy mà mấy mùa trôi qua, hai đứa vẫn bên nhau, rong ruổi trên những con phố nhỏ quanh Hà Nội.

Yêu lâu, có sợ mất người đó không?

Thỉnh thoảng cãi nhau ỏm tỏi, mạnh miệng nói chia tay, anh đi đi, em không cần anh nữa, nhưng đến lúc người ấy giả vờ bỏ đi, đã khóc thút thít bắt đền.

Và, có những ngày đang yêu nhau tha thiết, tự nhiên nỗi sợ vô cớ ở đâu xuất hiện.

Vẩn vơ nghĩ biết đâu một ngày bỗng dưng người ấy chán mình, bỏ rơi mình. Thế là quay sang tròn xoe mắt hỏi người yêu: “Anh này có khi nào tự nhiên anh ghét em không?”. Người yêu véo má, “Ngốc này đừng nghĩ linh tinh nữa.”

Yêu lâu, có khi nào chán nhau không?

Có hôm vì một chuyện bé xíu mà tự dưng hai đứa cãi nhau ầm ĩ. Đứa nào cũng có lí do riêng, “cái tôi” của em cao ngút ngàn, lòng sĩ diện của anh cũng lớn chẳng kém.

Bỗng nhiên thấy “ghét” kinh khủng, tin nhắn đến cũng chẳng thèm đếm xỉa. Hôm đó trời mưa to, tan làm vẫn có người phóng xe đến đón, suốt cả quãng đường hằm hừ không nói câu nào. Đến một cái nắm tay cũng chẳng thèm chạm.

Đi hết quãng đường, người yêu hơi ngả lưng về phía sau, thấy lưng áo dính dính mồ hôi, bỗng thấy thương không kể xiết.Chẳng kìm được lòng, vòng tay ôm người yêu bảo: “Nhiều lúc em chán anh ghét anh, nhưng rồi anh lại cứ làm em thấy thương không chịu nổi.”

Yêu lâu, để rồi có những lúc tưởng rằng chẳng còn đủ sức để tiếp tục nắm chặt tay người ấy nữa. Nhưng rồi, vẫn nhường nhịn, vẫn cố gắng, vẫn cảm thông.

Có lẽ những người yêu nhau thực sự đều hiểu, nếu không phải người ấy, thì việc chúng ta ở cạnh bất kỳ ai khác, đều không quan trọng nữa. Cãi nhau cũng được, giận dỗi cũng được, miễn là vẫn nắm chặt tay nhau.

“Yêu thương như giấc mơ. Tỉnh giấc là sẽ mất.

Nếu có thể, hãy yêu khi ta còn nhau”

Tình yêu vốn dĩ luôn mong manh, vậy chẳng phải điều tốt nhất chúng ta nên làm là hãy dành hết yêu thương và trân trọng cho người đang bên cạnh mình ngay bây giờ hay sao?

***

Nếu có thể, hãy yêu khi người đó còn đang bên cạnh bạn. Có những người đánh mất rồi, cả đời sẽ không thể tìm được nữa.

Khi bạn 20 tuổi, bạn có thể mua được món đồ chơi mà năm 10 tuổi bạn không thể mua được, nhưng đã không còn cảm giác vui sướng như hồi đó nữa.

Khi 30 tuổi, bạn đã đủ dũng cảm để theo đuổi cô gái mà năm 20 tuổi bạn không dám theo đuổi, nhưng cô gái ấy đã thành vợ người ta được nhiều năm rồi.

Khi bạn 40 tuổi, bạn muốn tiếp tục mối quan hệ với đám bạn năm 30 tuổi bạn trót bỏ quên, nhưng chợt nhận ra đã mất liên lạc nhiều năm lắm rồi...

Khi bạn 50 tuổi , bạn làm ra nhiều tiền như bạn mong muốn lúc 40 tuổi , nhưng chợt nhận ra sức khoẻ đã không còn như trước...

Cuộc đời là vậy đấy, bỏ lỡ rồi thì không tìm lại được đâu.

Có những chuyện, bây giờ không làm, sau này có muốn cũng không làm được.

Chúng ta cứ luôn lo sợ cho hiện tại, nhưng bạn phải tin, chúng ta rồi cũng sẽ hạnh phúc, không với người này thì với người khác. Đó không phải là phụ bạc, cũng chẳng phải vô tình, mà chỉ đơn thuần là quy luật tịnh tiến của thế thái nhân sinh...

Mỗi một ngày đều có những người khác nhau đến đến đi đi trên đường đời. Chúng ta chỉ cần hết lòng bên nhau, và khi đến lúc thì bằng lòng ly biệt.

Con người ta có thể đi ngang qua cuộc đời của nhau theo nhiều cách. Người để lại yêu thương phía sau sẽ được gọi là kỷ niệm, người để lại ký ức buồn và những giọt nước mắt sẽ được gọi là quá khứ. Mà kỷ niệm là để nhớ, còn quá khứ sẽ là thứ mặc định mà chúng ta sẽ phải đưa nó vào lãng quên.

Tình yêu vốn mong manh, nên hãy trân trọng người đang bên cạnh bạn. Và hãy sống vì ngày hôm nay, vì hôm nay chính là một món quà...